Tại sao người lớn luôn cô đơn?

by m0rph.txt2025.10.218 min readFRAGMENT BP02

Khi bạn chọn viên thuốc xanh, không ai nói rằng giấc mơ sẽ luôn dễ chịu. Họ chỉ hứa rằng bạn sẽ được tin vào nó. Và đôi khi, niềm tin là tất cả những gì một người cần để bước qua một sáng thứ Hai.

Tôi viết những dòng này lúc 2 giờ 14 phút sáng — giờ mà tâm trí mỏng nhất, gần với tiềm thức nhất.

Đoạn 01 — Khi mọi thứ vẫn nguyên vẹn

Có những buổi sáng tôi mở mắt ra và thấy thế giới vẫn còn nguyên ở đó — chiếc cốc trên bàn, tiếng quạt máy, ánh nắng nghiêng vào cửa kính theo đúng góc của hôm qua.

“Sự thật là một thứ xa xỉ. Còn niềm tin là một thứ ấm áp.”

Tôi không sợ thực tại. Tôi chỉ thấy mình mệt khi phải gánh nó mỗi ngày. Viên thuốc xanh, với tôi, không phải là sự trốn chạy — nó là một khoảng thở.

Đoạn 02 — Đi chậm và để ý

Mỗi cuối tuần tôi đi bộ qua con đường có hai hàng me dài. Lá rơi rất chậm, như thể chúng cũng đang chọn giấc mơ của riêng mình.

“Bạn không nợ thế giới câu trả lời. Bạn chỉ nợ chính mình một giấc ngủ ngon.”

Hẹn gặp lại trong fragment kế tiếp. Hoặc không — đôi khi im lặng cũng là một bài viết.